Nằm cách TP Biên Hòa (Đồng Nai) hơn 120km và phải vượt thêm 4km đi bộ mới có thể tới địa điểm Trường tiểu học Liên Sơn, xã Thanh Sơn (huyện Định Quán).
Trường tiểu học Liên Sơn có tổng cộng 21 phòng học còn đang sử dụng được, nhưng hơn nửa chỉ là phòng học cấp bốn. Trường được chia làm ba điểm, ở ba ấp khác nhau để thuận tiện cho các em đến trường. Ngôi trường này cũng nổi tiếng “3 không”: không điện, không nước, không nhà vệ sinh.
So với ngôi trường khác ở tỉnh Đồng Nai, trường Liên Sơn được xếp vào hàng trường khó khăn nhất về mọi mặt.
![]() |
Đường vào trường sình lầy |
Với một lớp 23 học sinh, trường phải tách ra làm hai nhóm nhỏ để kèm, vì các em là con em của đồng bào dân tộc, chưa nói sõi tiếng Kinh nên việc dạy học của các cô giáo người Kinh càng khó trăm phần.
Sau giờ chào cờ đầu tuần, chúng tôi được cô Lưu Thị Vui, Hiệu trưởng Trường tiểu học Liên Sơn tiếp chuyện bằng việc dẫn đi thăm cơ sở vật chất của nhà trường.
Nhìn vẻ mặt thấm mệt vào buổi sáng sớm của chúng tôi sau quãng đường đi bộ gần 4km, cô hiệu trưởng cười: “May mắn là các em lên đây vào mùa khô, chứ mùa mưa, giáo viên đa số ở lại, không đủ sức đi lại vì đường sình lầy”.
![]() |
Phải quyết tâm lắm, các giáo viên mới có thể bám trụ lại được ở ngôi trường "3 không" |
Nhiều giáo viên cho biết, ngày đầu mới đến nhận công tác ở trường khó khăn lắm mới thích nghi được, vì các em hầu như chỉ nói tiếng dân tộc, nhút nhát và ít nói. Ngay cả cách ăn mặc, vệ sinh của các em cũng khiến giáo viên ái ngại.
Hơn 500 học sinh ở ba điểm trường của Trường tiểu học Liên Sơn, hàng ngày vẫn phải đi vệ sinh ngay trước cổng trường, uống nước lã không qua nấu chín, khử trùng, các cô giáo phải soạn giáo án bằng đèn dầu, hoặc tranh thủ giờ nghỉ trưa, buổi chiều tan lớp.
Cô Dương Thị Thanh và Dương Thị Thủy là hai chị em ruột, rời TP.Biên Hòa lên đây công tác và đã gắn bó với Trường hơn mười năm tâm sự: “Nếu không vì lòng tâm huyết và yêu nghề chắc chắn không thể gắn bó với nơi này quá một tháng”.
Không có được thuận lợi như những đồng nghiệp ở thành phố, được dạy học trong nhưng ngôi trường khang trang, cơ sở vật chất đầy đủ, ngoài giờ dạy chữ trên lớp, các cô giáo ở Trường tiểu học Liên Sơn còn vào tận nhà các em học sinh, giúp một số công việc gia đình, kèm các em nhỏ làm bài tập, dạy cho chúng biết tắm giặt, vệ sinh…
Chính vì vậy bà con luôn coi các giáo viên tại các điểm lẻ như người mẹ thứ hai của con em mình. Cô Lưu Thị Vui tự hào: “Một trong những bí quyết khiến tỉ lệ học sinh bỏ học gần như không có ở trường tiểu học Liên Sơn đó là các thầy cô giáo không chỉ biết dạy học, mà còn phải biết làm cả công tác dân vận nữa!”
Chính vì vậy bà con luôn coi các giáo viên tại các điểm lẻ như người mẹ thứ hai của con em mình. Cô Lưu Thị Vui tự hào: “Một trong những bí quyết khiến tỉ lệ học sinh bỏ học gần như không có ở trường tiểu học Liên Sơn đó là các thầy cô giáo không chỉ biết dạy học, mà còn phải biết làm cả công tác dân vận nữa!”
![]() |
Giờ ra chơi của các em học sinh ở nơi khá nhếch nhác, bẩn thỉu |
Đi bộ men theo con đường đất ven chân đồi vào ấp 7, nơi điểm lẻ của trường đóng tại đây, chúng tôi hỏi vì sao, trường không quy hoạch các lớp về một điểm để tiện cho việc giảng dạy và đi lại? Thầy Nguyễn Văn Toàn, cho biết: “Do dân cư ở đây định cư phân tán, hầu hết bà con là người dân tộc Dao Y, kinh tế còn nghèo, đang được hưởng chính sách từ chương trình 134 và 135 của Chính phủ, nên trường buộc phải mở điểm lẻ, cử giáo viên luân phiên vào đây để tiện cho con em đồng bào học chữ. Nếu bắt các em đi bộ từ điểm lẻ ra điểm chính thì chắc các em bỏ học hết vì đường quá xa. Ngay ở trong đây thôi, mùa mưa nếu không làm công tác dân vận khéo, các em cũng bỏ học như cơm bữa”
Càng tìm hiểu về những khó khăn, mà thầy và trò ở Trường tiểu học Liên Sơn đang vượt qua, chúng tôi càng khâm phục tâm huyết của các thầy cô giáo nơi đây.
CÔNG D.T
Xteen1.net - Theo Bưu Điện Việt Nam
Nhãn:
Tin Tức Thường Nhật






Ý kiến bạn đọc [ 0 ]
Đăng nhận xét